Type Here to Get Search Results !

VỤ ÁN “CHỊ BÌNH” - BÀ TRÙM BĂNG ĐẢNG “ĐẦU RẮN” VỚI ĐẾ CHẾ BU.ÔN NGƯỜI KHÉT TIẾNG

Nguyễn Thúy Kiều 0

Vào ngày 23 tháng 5 năm 2014, vài trăm chiếc xe hơi sang trọng, hàng nghìn cư dân New York tập trung tại các con phố ở New York để an táng cho một người phụ nữ Trung Hoa. Có thể bạn chưa biết, những người Trung Quốc sống tại Mỹ mà tổ chức một đám tang như vậy thường là những nhân vật không hề tầm thường, họ là những nhân vật tầm cỡ thế giới. Và người phụ nữ Trung Hoa mà chúng ta đang nói đến, trông bề ngoài thì khá đơn giản nhưng thực tế lại chính là một bà trùm khét tiếng trong giới xã hội đen. 




Trịnh Thúy Bình hay người ta hay gọi là Chị Bình, bà trùm khét tiếng nổi danh với tên gọi “Mẹ của mọi con cá chuối”, bà hoàng trong lĩnh vực nhập cư tr/ái ph/ép. Trong mắt nhiều người, “Chị Bình” là một bà trùm lạnh lùng, sẵn sàng đánh đổi mạ/ng n/g/ư/ờ/i vì tiền. Thế nhưng, với người khác, bà ta lại là doanh nhân khôn ngoan, từng giúp đỡ không ít người khốn khó.


Vậy rốt cuộc, “Chị Bình” là kẻ tàn nhẫn đứng sau những chuyến vượt biên sinh tử, hay một người phụ nữ có cuộc đời phức tạp hơn lời đồn?


Trịnh Thúy Bình sinh ngày 9 tháng 1 năm 1949 tại làng Thịnh Mỹ, thị trấn Đình Giang, thành phố Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc — một vùng quê từ lâu đã gắn liền với những chuyến vượt biên đầy rủi ro.


Ở nơi “Chị Bình” lớn lên, xuất cảnh trái phép gần như không còn là chuyện xa lạ. Nhiều người bị bắt, bị trục xuất, nhưng rồi vẫn tìm mọi cách quay lại Mỹ. Có người gần như dành cả đời để mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn: ra đi, bị trả về, rồi lại tiếp tục ra đi.


Thậm chí, trong làng còn lưu truyền một câu nói đầy ám ảnh: “Biển không bao giờ cạn, cũng như việc di cư trái phép không bao giờ ngừng.”Cha của “Chị Bình” cũng là 1 trong những người bị cuốn vào giấc mộng ấy. Ông rời quê bằng đường biển, mang theo hy vọng đặt chân đến nước Mỹ — miền đất hứa mà nhiều người nghèo khi đó tin rằng có thể đổi đời.


Ông đóng giả thủy thủ, xuống bến tàu ở New York rồi trốn lại Mỹ. Sau đó, ông làm chui trong khu phố người Hoa, núp bóng một tiệm bán đồ ăn để kiếm tiền gửi về quê.Tuổi thơ của “Chị Bình” vì thế gắn liền với những ngày chờ tiền và thư từ cha. Trong thư, ông luôn vẽ ra một nước Mỹ giàu có, nơi cuộc sống dường như sung sướng và đầy cơ hội.


Nhưng rồi sau nhiều lần di cư bất hợp pháp, cha của “Chị Bình” bị bắt và trục xuất về Trung Quốc. Kể từ đó, ông không còn cơ hội đặt chân đến nước Mỹ nữa. Giấc mơ Mỹ dang dở ấy vì thế được ông đặt lên vai con gái mình — Trịnh Thúy Bình.


Thời đó, nếu con trai muốn sang Mỹ, phần lớn phải bán sức lao động để kiếm sống. Còn với con gái, con đường ngắn hơn lại là hôn nhân. Chỉ cần lấy được một người chồng có quốc tịch Mỹ, họ gần như đã bước được 1 chân vào miền đất hứa.  


Đầu thập niên 70, khi ngoài 20 tuổi, bà kết hôn với một người đàn ông họ Trương ở làng bên, chủ yếu vì gia đình anh ta có nhiều người thân tại Hồng Kông. Khoảng 1 năm sau, hai vợ chồng chuyển đến Hồng Kông sinh sống.


Tại đây, Trịnh Thúy Bình từng bán rau ngoài chợ. Dù chỉ học hết tiểu học, bà ta lại rất nhanh nhạy, tính toán giỏi và có đầu óc kinh doanh. Chỉ vài năm sau, từ một người bán hàng nhỏ lẻ, bà đã trở thành chủ 3 cửa hàng tạp hóa, rồi tiếp tục đầu tư vào các nhà máy.

Thế nhưng, sâu trong lòng “Chị Bình”, giấc mơ Mỹ năm nào vẫn chưa bao giờ tắt. Vì con còn nhỏ, bà quyết định để chồng sang Mỹ trước.


Cũng như nhiều người cùng quê, chồng bà chọn cách vượt biển rồi bỏ trốn sau khi đặt chân lên đất Mỹ. Nhưng cuối cùng, ông cũng không thoát được. Ông bị bắt, bị trục xuất về nước, thậm chí còn bị cơ quan nhập cư đưa vào danh sách đen.


Sau đó, “Chị Bình” từng thử nhiều con đường hợp pháp để sang Mỹ, nhưng lần nào cũng thất bại ở bước xin visa. Lý do rất rõ ràng: quê hương của bà vốn đã nổi tiếng với nạn vượt biên, bản thân bà học vấn không cao, lại có người thân từng nhiều lần bị trục xuất. Với từng ấy dữ kiện, cán bộ cấp visa gần như không cần do dự. Họ thẳng thừng từ chối bà.


Dù nhiều lần bị từ chối, “Chị Bình” vẫn không bỏ cuộc. Bà thuyết phục một cặp vợ chồng người Mỹ quen biết đứng ra bảo lãnh, xin visa sang Mỹ làm người giúp việc toàn thời gian.


Trong buổi phỏng vấn, khi được hỏi vì sao muốn rời bỏ cuộc sống ổn định để đến một đất nước xa lạ, bà trả lời rằng nước Mỹ là nơi người chăm chỉ có thể được đền đáp và tôn trọng. Bà muốn nỗ lực để con cái có tương lai tốt hơn.


Câu trả lời ấy — dù là chân thành hay được tính toán kỹ lưỡng — đã khiến người phỏng vấn xúc động. Cuối cùng, “Chị Bình” lấy được visa và bước gần hơn đến giấc mơ Mỹ mà bà theo đuổi bấy lâu.


Ngày 17 tháng 11 năm 1981, “Chị Bình” đặt chân đến nước Mỹ.

Nhưng bà ta không hề làm người giúp việc như đã nói. Sau khi trả tiền cho cặp vợ chồng bảo lãnh, bà lập tức rời đi, tìm đến khu phố người Hoa ở New York.


Tại đây, nhờ gặp được đồng hương và có sẵn đầu óc kinh doanh, “Chị Bình” nhanh chóng thích nghi, rồi mở lại cửa hàng tạp hóa. Khác với những người vượt biên trái phép, bà vào Mỹ hợp pháp, nên việc xin ở lại theo diện tị nạn cũng dễ dàng hơn nhiều.


Sau đó, bà ta lại thông qua việc kết hôn để đưa chồng và con cái sang Mỹ, hoàn thành việc nhập cư cho cả gia đình. Nhiều người nhập cư như “Chị Bình” thường chỉ mong có một cuộc sống ổn định qua ngày. Nhưng bà ta thì khác. Thứ bà muốn không chỉ là tồn tại ở nước Mỹ, mà là phải vươn lên.


Nhờ sự nhanh nhạy, chăm chỉ và đầu óc kinh doanh sẵn có, chỉ sau vài năm, “Chị Bình” đã sở hữu một cửa hàng thời trang cùng một tiệm tạp hóa nhỏ trong khu phố người Hoa. Chồng bà cũng mở một quán ăn nhỏ mang phong cách Phúc Kiến.


Giữa những năm 80, khi Trung Quốc cải cách và mở cửa, làn sóng nhập cư tr/ái ph/ép cũng bùng phát mạnh.Ở quê của “Chị Bình”, thanh niên trai tráng gần như lần lượt rời làng, chỉ cần có cơ hội là tìm đường sang Mỹ kiếm tiền. Người ở lại phần lớn chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ em.


Thậm chí, nhiều trường tiểu học cấp xã còn bắt đầu dạy tiếng Anh, như thể cả làng đã chuẩn bị sẵn cho 1 tương lai xa quê, nơi “giấc mơ Mỹ” trở thành mục tiêu chung.


Và cũng từ đây, việc nhập cảnh tr/ái ph/ép đã trở thành một ngành kinh doanh hết sức nóng bỏng trên thị trường. Lúc đó, bình quân một người muốn nhập cư tr/ái ph/ép sẽ phải đóng một khoản lệ phí 18 nghìn đô la. 


Nhưng càng ngày việc nhập cảnh tr/ái phép càng trở nên khó khăn hơn, chính vì vậy, chi phí cũng tăng cao hơn. Ai mà ngờ được rằng, lúc này thị trường nhập cảnh tr/ái ph/ép còn sinh lời nhiều hơn cả việc b/u/ô/n m/a/i t/h/ú/y. 


Chặng đường của những người nhập cư tr/ái ph/ép không phải chỉ cần đóng 1 khoản tiền lớn là có thể đặt chân lên nước Mỹ. Đó chỉ là lệ phí đi đường mà thôi, không có điều gì đảm bảo sự an toàn cho họ. Đường đi nhiều khó khăn và nguy hiểm đã đành, đến khi đặt chân được đến miền đất hứa, họ còn phải trốn tránh sự truy bắt của cảnh sát. Nhiều người dành dụm cả đời cũng không đủ trả cho một chuyến di cư trái phép này. 


Nhưng không cần phải quá lo lắng, vì các tay bu/ôn n/g/ư/ờ/i sẽ lời ngon tiếng ngọt cung cấp cho họ những gói vay nặng lãi với lãi suất lên đến 30%. Họ phải trả khoản nợ của mình bằng việc làm việc mà không có danh tính hợp pháp, không thể mở tài khoản ngân hàng. Họ phải thông qua hệ thống tài chính ngầm để có thể gửi tiền về Trung Quốc. 


Trong giai đoạn đầu khi bu/ôn n/g/ư/ờ/i trái phép, khách hàng chủ yếu của Chị Bình là các thành viên trong gia đình, bạn bè và hàng xóm ở làng. Và đặc biệt là những cậu bé khoảng hơn 10 tuổi, vì chúng nhanh nhẹn và có sức khỏe tốt. Ngay cả khi bị nhét vào công te nơ và phải trải qua những tháng ngày trên biển đầy nguy hiểm thì những đứa trẻ này vẫn có đủ sức lực để trổn thoát. 


Quan trọng hơn là, nếu bị bắt thì những đứa trẻ này chưa đủ 18 tuổi và không có người giám hộ hợp pháp tại Mỹ, nên ngay cả khi cảnh sát nhập cư muốn trục suất thì cần phải trải qua những thủ tục vô cùng phức tạp, thời gian xử lý dài. Tốn nhiều thời gian để xử lý đồng nghĩa với việc những đứa trẻ này không chỉ có thêm vài năm để làm việc bất hợp pháp, mà chúng còn có cơ hội được hưởng lợi khi có các sửa đổi về luật nhập cư. 


Việc rời khỏi gia đình và đến một đất nước hoàn toàn xa lạ, lại còn thông qua con đường trái phép, chắc chắn tâm lý của những đứa trẻ lại càng không hề ổn định. Nhưng trong mắt của chị Bình, chỉ cần kiếm được tiền, còn lại không đáng để quan tâm. 


Có một vài đứa trẻ đã từng nhập cư đến Mỹ kể lại rằng, họ từng ở trong một căn nhà gỗ nhỏ ven biển phía Đông nước Mỹ. Họ gặp qua ""chị Bình"" một lần. Bà ta nói với họ rất dứt khoát rằng sẽ có người đến đón họ, nhưng nhân viên cơ quan nhập cư cũng đang trên đường đến đây. Việc của họ là ngồi chờ vận may của mình. Nếu đủ may mắn, họ sẽ gặp lại ""chị Bình"" một lần nữa ở một khách sạn nhỏ trong phố người Hoa. Nhưng nếu không, thì họ sẽ vĩnh viễn không gặp lại. Cả căn phòng toàn trẻ em đều hoảng sợ và run rẩy. 


Sau hơn 10 phút, vài tên xã hội đen đã xuất hiện. Không nói không rằng, lùa tất cả trẻ em vào một chiếc xe. Đối với những đứa trẻ này mà nói, sự xuất hiện của mấy tên xã hội đen là điều may mắn hơn. Điều này có nghĩa là chúng sẽ có cơ hội được ở lại nước Mỹ. Nhưng chúng không hề hay biết rằng, đây chỉ là bắt đầu cho cơn ác mộng sau này.


Trong những năm sau đó, thậm chí là mười cho đến hai mươi năm, họ phải làm việc cực khổ để trả chính món nợ của mình. Lãi cao đến mức họ có thể phải trả mãi mà không thể xong số nợ của mình. Nhưng nếu nghĩ đến chuyện bỏ trốn, họ sẽ bị bắt và đánh đập vô cùng dã man. Nghiêm trọng hơn thì chúng sẽ bị loại bỏ ta/y hoặc ch/ân. Thậm chí là bị tr/a t/ấn bằng cách dúi đầu xuống nước. 


Dù rơi vào tay của bọn xã hội đen và sống cuộc đời cực khổ, hay bị cảnh sát bắt và trục suất về nước thì việc nhập cư tr/ái ph/ép vẫn liên tục xảy ra. Ở Trung Quốc, đặc biệt là những người có trình độ thấp, vẫn tiếp tục bị ánh hào quang châu Âu và Bắc Mỹ thu hút cùng với cam kết lương cao hơn gấp nhiều lần số tiền họ kiếm được ở nhà, dù rủi ro cao.


So với kẻ chỉ vì tiền thì "chị Bình" vẫn được cho là một kẻ bu/ôn ngư/ời tâm huyết. Không chỉ có tỉ lệ thành công cao, mà vẫn có cơ chế đảm bảo đối với khách hàng. Với một lần vượt biên không thành công thì họ có thể thay đổi tuyến đường và nhập cư tr/ái ph/ép một lần nữa. Nếu gặp tình huống tồi tệ nhất là xảy ra tai nạn trên đường, hoặc mắc bệnh và ra đi đột ngột, thì họ vẫn sẽ bị quăng xác xuống biển. Nhưng chị Bình sẽ hoàn lại toàn bộ chi phí, thậm chí còn cung cấp thêm một khoản trợ cấp cho người thân ở Trung Quốc của người nhập cư tr/ái ph/ép. 


Cách làm này không chỉ mang lại phản hồi tốt từ khách hàng mà còn giúp cho chị Bình lần trổn khỏi sự truy lùng của cảnh sát nhập cư. Bởi dù có bắt được người nhập cư tr/ái ph/ép thì họ cũng đều rất kiên định, quyết không tiết lộ điều gì về chị Bình cho cảnh sát. 


Việc kinh doanh của chị Bình cứ thế phát triển, càng lúc càng lớn. Vài năm sau đã có thể chi trả và sống ở thành phố New York. Thậm chí bà còn dẫn đầu về bu/ôn ngư/ời trên toàn bộ bờ biển Đông nước Mỹ. Bà được mệnh danh là "bà trùm" trong giới bu/ôn ng/ười. 


Từ ban đầu, băng đảng Phúc Thanh ở chủ yếu bởi người Phúc Kiến, có liên kết chặt chẽ với việc kinh doanh của chị Bình. Không chỉ giúp vận chuyển người bu/ôn n/g/ư/ờ/i, thu nợ và lấy phí l/ậ/u, họ còn làm tay chân cho tiệm cầm đồ và sòng bạc ngầm của bà ta. 


Tất nhiên họ cũng được hưởng lợi từ những việc này, phần lợi nhuận của băng đảng này lên đến 60%. Có băng đảng xã hội đen chống lưng, việc kinh doanh của chị Bình cũng đảm bảo hơn. Tiền cứ thế đổ về như nước. 


Dù kinh doanh đến mức độ thịnh vượng như vậy, nhưng chị Bình vẫn tuân thủ một số nguyên tắc hoạt động riêng. Mỗi đợt người bu/ôn l/ậ/u chỉ dưới 10 người. Và so với những kẻ bu/ôn ng/ười khác, tuyến đường bu/ôn l/ậ/u của bà ta luôn phức tạp và dài hơn. Đôi khi còn phải đi qua Đông Nam Á, Nam Mỹ. Thậm chí còn phải đi qua Châu Âu và Châu Phi. 


Nhiều người mất hơn 1 năm mới đặt được chân đến nước Mỹ. Cũng nhờ vậy mà bà có thể kiểm soát và thay đổi tuyến đường bất cứ lúc nào. Tóm lại mức độ rủi ro là tương đối thấp. Thế nhưng trong lúc việc kinh doanh có phát triển mạnh mẽ, số lượng chuyến vượt biên cũng được tăng lên, Chị Bình không thể lường trước được rằng, tai nạn vẫn có thể xảy ra. 


Tháng 1 năm 1988, tại một con sông chỉ cách thác Niagara vài trăm mét, Đội biên phòng Mỹ đã phát hiện một chiếc thuyền bị lật. Theo dấu vết dọc bờ, Họ phát hiện ra t/h/i t/h/ể của một cô gái đã đông cứng bởi lạnh. Cô gái này còn đang mang thai, vậy là một t/h/i t/h/ể, hai mạ/ng ng/ười. 


Cảnh sát nghi ngờ người phụ nữ này đang cố tìm cách vào Canada, sau đó nhập cảnh tr/ái ph/ép vào Mỹ. Nhưng thuyền bất ngờ bị lật, lại không biết bơi nên cuối cùng đã bỏ mạng ngay vào khoảnh khắc sắp đạt được giấc mơ Mỹ của mình. 


Cảnh sát không tìm thấy bất cứ giấy tờ tùy thân nào nhưng lại tìm thấy một tờ giấy với chữ viết tay nguệch ngoạc. Đó là một số điện thoại ở bang New York và tên của một người Trung Quốc họ Trương. 


Lần theo số điện thoại, cảnh sát phát hiện chủ nhân của số điện thoại là chồng của Chị Bình. Đối diện với sự chất vấn của cảnh sát, ông Trương nói rằng mình chỉ là người giúp đỡ đón tiếp ở New York mà thôi. Ông không biết gì về bọn nhập cư tr/ái ph/ép hoặc tương tự. Nghe là đã thấy câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn. Rõ ràng không thể qua mặt được cảnh sát. 


Càng hỏi, ông Trương càng phản ứng một cách cứng rắn và không đưa ra được chút thông tin có ích nào. Trong lúc đang rơi vào bế tắc, Chị Bình đã tự đưa luật sư đến. Sau cuộc đàm phán đầu tiên, bà ta đã chịu trách nhiệm cho phần lớn tội danh của chồng. Đổi lại, chồng bà được hưởng án treo trong 9 tháng. Mặc dù chị Bình cũng được hưởng án treo 3 tháng. Nhưng việc kết án nhẹ như vậy cũng có sự đánh đổi


Lúc này, chị Bình đã thỏa thuận với FBI. gián tiếp làm tay trong để cung cấp thông tin về băng đảng xã hội đen Phúc Thanh trong vòng 5 năm sau đó. Việc làm kẻ hai mang đã giúp chị Bình an toàn và tiếp tục công việc b/u/ô/n n/g/ư/ờ/i của mình. Không có cơ quan chính phủ nào gây rắc rối cho chị Bình, danh tiếng ngày càng tăng, kèm theo phí vượt biên tăng từ 18 nghìn đô lên 40 nghìn đô la cho một lần. 


Ngày 6 tháng 6 năm 1993, ngày may mắn trong mắt người Trung Quốc lại trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng với những người bị mắc kẹt trên chiếc tàu vận chuyển Gold Adventure. Trong số 286 người di cư, có 90 người đến từ Phúc Kiến, Đi qua Thái Lan, vòng qua Châu Phi. Họ đã lênh đênh trên biển cả cả 7 tháng trời, cuối cùng cũng đến bờ biển của thành phố New York. 


Giấc mơ Mỹ đã trong lòng bàn tay. Nhưng vì để trốn tránh sự truy lùng của đội tuần tra biển, mà họ chưa thể lên bờ. Họ chỉ có thể chen chúc nhau, trong mùi hôi thối của phân và nước tiểu. Họ cũng không được nhận bất kỳ thức ăn hay nước uống. 


Lái tàu cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, 2 giờ sáng ngày 6 tháng 6, họ đã quyết định vào vùng biển nội địa của Mỹ. Nhưng do tầm nhìn hạn chế, tàu chở hàng mắc cạn trên một bãi cát nông ở khu vực Rockway. 


Thuyền trưởng lúc này leo lên tàu, chỉ vào thành phố New York không xa, gọi những người nhập cư tr/ái ph/ép nhảy xuống biển bơi vào bờ. Sau đó là hơn 200 người nhảy xuống biển, điên cuồng bơi về bờ. Cảnh tượng này đã khiển cảnh sát bãi biển theo sau bất động vì quá hoảng hốt. Họ chỉ nhìn thấy một đám người đen kín trong làn sóng dữ dội, tràn về bờ như xác sống đang tấn công thành phố. 


Một số người di cư không dám nhảy xuống chỉ biết gọi cứu hộ, một số người không biết bơi bi sóng cuốn ra giữa biển. 


Sau vài giờ, Dưới sự hợp tác của cảnh sát New York và FBI đến kịp họ mới đưa những người nhập cư và đưa lên bờ. Do nhiều người trong số những người nhập cư tr/ái ph/ép không có hộ chiếu, việc đăng kí và chuyển thông tin cũng không thể thực hiện được. Thậm chí là thuyền trưởng cũng không chắc chắn rằng mình đã chở bao nhiêu người. 


Trong những ngày sau đó, t/h/i t/h/ể của những người nhập cư tr/ái ph/ép bắt đầu được đẩy lên bờ, khiến cả thành phố New York rơi vào hoảng loạn. Một tháng sau người ta mới thống kê được số người di cư tr/ái ph/ép. Họ xác định được có 10 người đã c/h/ế/t đuối trong quá trình nhập cư, 6 người mất tích không dấu vết, 270 người còn lại đều bị giam giữ. 


Dưới áp lực của dư luận, Tổng thống đã bày tỏ về vụ việc tàu Gold Adventure, ông cho biết tất cả những người di cư trái phép đã bị bắt giữ vào Một nhà tù tại Pennsylvania. Trước đó, dựa theo luật di trú và tị nạn của Mỹ, Khi bắt giữ người lẩn trốn Chỉ cần chân đặt lên đất Mỹ thì sẽ ngay lập tức bị bắt giữ, đưa ra tòa, và sau đó được xin tị nạn chính trị. Đó cũng chính là lí do tại sao thuyền trưởng lúc đó lại xúi giục mọi người bất chấp tất cả nhảy xuống biển để tiến về phía trước. 


Trong hơn 280 người nhập cư tr/ái ph/ép này, thực tế có 2 người là khách hàng của Chị Bình. Nhưng lí do không có ai đón ở New York là vì chuyến tàu này không phải do chị Bình chỉ đạo. Nhưng ngay cả khi chị Bình không phải là kẻ cầm đầu thì cuối cùng vẫn phải chịu hình phạt trước pháp luật mà thôi. 


Chị Bình nhận thấy sự nguy hiểm của vụ việc lần này, quyết định lẩn trốn khỏi Mỹ. Lệnh truy nã toàn cầu đối với bà ta cũng được đưa ra nhanh chóng. 


Vào năm 1994, Sau khi trở về đất liền Trung Quốc, chị Bình đã bị bắt vì tội vi phạm luật pháp về việc hỗ trợ người lạ tr/ái ph/ép nhập cư. Do Trung-Mỹ không có hiệp định dẫn độ, Và bằng một số mối quan hệ, bà ta đã được thả ra rất nhanh. Sau đó bà ta sống tại quê hương mình trong hơn 6 năm tiếp theo. 


Chị Bình không chỉ tiếp tục giả mạo thân phận để đi lại giữa Hồng Kông và Phúc Kiến, mà còn kinh doanh xuất nhập khẩu, thậm chí còn mở một nhà máy may ở Thâm Quyến. 


Với số tiền kiếm được, bà ta đã đóng góp rất nhiều cho quê hương như sửa đường, xây nhà cho người dân, mở viện dưỡng lão cho người già trong làng, xây trường tiểu học nội trú cho các em nhỏ. làng chài cũ bây giờ đã thay đổi hoàn toàn. Chính vì những hành động này, trong mắt bà con, chị Bình là một vị bồ tát sống. 


Nhưng cảnh sát Mỹ chưa bao giờ từ bỏ việc truy tìm “Chị Bình”. Sau 6 năm lẩn trốn, “Chị Bình” cuối cùng cũng bị lần ra dấu vết khi cảnh sát biết tin con trai bà sẽ bay từ Hồng Kông đến New York.


Tại sân bay, cảnh sát Hồng Kông phát hiện một người phụ nữ tóc ngắn, dáng mập, ăn mặc giản dị đến tiễn con trai. Bề ngoài hiền lành ấy hoàn toàn khác với hình ảnh bà trùm trên lệnh truy nã.


Thế nhưng, vòng vây đã khép lại. 40 cảnh sát nhanh chóng bao quanh bà ta. Sau vài giây hoảng loạn, “Chị Bình” hiểu rằng không còn đường thoát nên chọn đầu hàng.


Sau đó, cảnh sát tìm thấy 3 cuốn hộ chiếu g/i/ả mang các quốc tịch, tên tuổi và ngày sinh khác nhau, nhưng đều được làm rất tinh vi. Có lẽ bà ta đã có thể tiếp tục trốn thoát, nếu không vì điểm yếu lớn nhất là con trai mình. Dù Mỹ và Hồng Kông có thể tiến hành dẫn độ, toàn bộ quy trình pháp lý sau đó vẫn kéo dài đến 3 năm. 


Cho đến tháng 7 năm 2003, thủ tướng Hồng Kong đã ký một sắc lệnh hành chính đặc biệt cho bà ta. Cuối cùng bà ta cũng được mang sang Mỹ để xét xử. Lúc đó đã 9 năm kể từ vụ án kinh hoàng trên tàu Adventure Gold. 


Ban đầu cảnh sát Mỹ buộc tội bà ta 7 tội danh nghiêm trọng, bao gồm giết người, sử dụng phương tiện đường biển không an toàn, vận chuyển người nhập cư b/ất h/ợp ph/áp, và thậm chí là cả việc mở sòng bạc ngầm để rửa tiền. Nếu tất cả đều chính xác, thì chắc chắn bà ta sẽ đối mặt với án t/ù chung thân. Nhưng những tội danh cáo buộc cho chị Bình lại bị dư luận phản đối kịch liệt. 


Chủ yếu họ là những người từng được hưởng lợi từ con đường nhập cư b/ất h/ợp ph/áp của Trịnh Thúy Bình. Trong số họ, nhiều người đã được cấp bảo lãnh sau khi xin tị nạn. Các biện pháp như ân xá của Tổng thống đã giúp họ được ở lại Mỹ một cách hợp pháp. Họ biết ơn chị Bình hơn ai hết, và tin rằng nhờ bà ta mà họ mới thực hiện được giấc mơ Mỹ của mình. 


Nhiều người đã ký tên để kêu gọi Nhà Trắng, mỗi người sẽ hưởng án t/ù thay cho chị Bình trong vòng một năm, mong bà ta có thể thoát khỏi cảnh tù tội. Nhưng tất nhiên là điều đó không bao giờ có thể xảy ra. 


Cuối cùng, Tòa liên bang Manhatten, New York, đã xác định Trịnh Thúy Bình âm mưu bu/ôn lậ/u, rửa tiền, và tống tiền di dân bất hợp pháp. Ba tội danh đã được chứng minh vào tháng 3 năm 2006. Bà bị kết án 35 năm tù. 8 năm sau đó, chị Bình vì mắc bệnh ung thư tụy giai đoạn cuối mà qua đời trong một nhà tù nữ ở Texas ở tuổi 65. 


Có hàng ngàn người tự nguyện đến dự đám tang của bà ta. Cuộc đời của bà ta đầy mâu thuẫn mà chúng ta không thể đưa ra được một kết luận chính xác bà ta là người như thế nào.

Post a Comment

0 Comments
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.