Truyện ngắn của Kim Phụng
Tại Tòa án Tối cao Hành tinh Cầu Vồng, không khí căng thẳng đến mức một cọng lông mi giả rụng xuống cũng nghe rõ tiếng. Hôm nay, phiên tòa thế kỷ chính thức mở ra để xét xử Minh – thủ lĩnh băng đảng “Thẳng Thừng”, kẻ bị cáo buộc tội danh nghiêm trọng: “Cố ý chống lại và gây tổn thương tinh thần cho cộng đồng Bê Đê”. Khán phòng chật kín người, từ hội chị em bóng gồng cho đến các drag queen lộng lẫy, tất cả đều đổ dồn ánh mắt phán xét về phía vành móng ngựa.
Trên bục cao của Hội đồng Xét xử, Thẩm phán Tuệ Linh bước ra trong tà áo dài đính tám nghìn viên kim cương lấp lánh phản chiếu ánh đèn neon. Cô gõ búa chát chúa xuống bàn:
– Trật tự! Ai còn xầm xì tán dóc, tôi phạt cạo sạch lông mày ngay tại chỗ!
Cả khán phòng im bặt. Bên cạnh cô, Hội thẩm Nhân dân Thanh Hương đang bận rộn dặm lại lớp phấn nền. Nghe tiếng búa, cô ngước lên, liếc nhìn bị cáo Minh bằng ánh mắt sắc lẹm như dao cắt bánh kem rồi quay sang nói nhỏ với Tuệ Linh:
– Chị nhìn cái mặt nó kìa, mặc cái áo thun xám xịt từ đầu đến chân là thấy thiếu sắc màu, thiếu tôn trọng thẩm mỹ của tòa rồi. Tòa này không dung thứ cho sự tẻ nhạt nhé!
Phía dưới, đại diện Viện Kiểm sát gồm hai nữ cường nhân khét tiếng: Bé Heo và Đan Kiều. Kẻ tung người hứng, họ được mệnh danh là “cặp bài trùng bảo vệ công lý lục sắc”. Bé Heo ôm một chồng hồ sơ dày ba mét đập mạnh xuống bàn làm bụi phấn bay mù mịt, mặt hầm hầm sát khí. Đan Kiều đứng cạnh, tay cầm chiếc quạt lông vũ màu hồng cánh sen, phe phẩy đầy quyền lực trước khi bước lên bục phát biểu.
Đan Kiều dõng dạc đọc cáo trạng bằng chất giọng đanh thép nhưng không kém phần nhấn nhá:
– Thưa Hội đồng xét xử! Bị cáo Minh và đồng bọn đã phạm những tội ác tày trời, đi ngược lại xu thế tiến hóa của nhân loại. Thứ nhất: Khen một chàng trai khác rằng “nhìn men đấy” với giọng điệu mỉa mai kỳ thị. Thứ hai: Lên mạng xã hội bình luận chê bai những chiếc quần short ngắn trên đầu gối của hội anh em. Và nghiêm trọng nhất, vào tối thứ Bảy tuần trước, bị cáo đã dám phát biểu công khai tại quán nhậu rằng: “Màu hồng không phải là màu của sự nam tính”! Đây là hành vi xúc phạm nghiêm trọng đến nền văn minh bóng bẩy của chúng ta!
Bé Heo lập tức đứng bật dậy, bổ sung thêm bằng chứng:
– Chưa hết! Theo điều tra chiều sâu, sáng qua tại quán cà phê, bị cáo còn cố tình gọi một ly trà sữa trân châu đường đen nhưng dặn nhân viên làm “không đường, không ngọt”. Chống lại vị ngọt chính là chống lại chúng tôi! Chúng tôi đề nghị mức án cao nhất: Trục xuất khỏi toàn bộ các quán cà phê có gương check-in thẩm mỹ và tịch thu vĩnh viễn toàn bộ nước hoa chính hãng của bị cáo!
Cả khán phòng ồ lên kinh hãi. Mức án này đối với một cư dân hiện đại chẳng khác nào một án tử hình về mặt xã hội. Bị cáo Minh, tay bị còng bằng một chiếc còng tay đặc biệt có bọc lông nhung màu tím, run rẩy kêu oan:
– Tôi oan quá đại ca... à không, thưa quý Tòa! Tôi chỉ là thẳng tính, có sao nói vậy thôi mà! Tôi không có ý chống đối ai cả!
Ngay lập tức, Luật sư bào chữa Nam đứng dậy. Để chuẩn bị cho phiên tòa này, anh đã phải vuốt lại mái tóc bằng nửa hộp gel bóng lộn, chỉnh lại chiếc cravat màu xanh dạ quang chói mắt để lấy lòng Hội đồng xét xử. Anh dõng dạc bước ra giữa sân khấu tòa án:
– Xin Tòa hãy bình tĩnh và bao dung! Thân chủ của tôi, bị cáo Minh, thực chất chỉ là một nạn nhân đáng thương của sự thiếu hiểu biết. Anh ta sinh ra và lớn lên trong một môi trường quá “thẳng”, đến mức cây thước kẻ trong nhà cũng không được phép cong một milimet nào! Hành vi của anh ta không phải là chống đối có tổ chức, mà là sự bất lực, sự ghen tị của một tâm hồn khô khan không biết cách tiếp cận cái đẹp!
Luật sư Nam quay sang Minh, nháy mắt ra hiệu một cách đầy ẩn ý:
– Hãy cho Hội đồng xét xử thấy sự hối cải chân thành của anh đi, Minh!
Minh mếu máo, đứng thẳng người dậy bập bẹ phân trần:
– Tôi... tôi đã nhận ra lỗi lầm sâu sắc của mình rồi. Hôm qua ở trong trại tạm giam, dưới sự hướng dẫn của các bạn cùng phòng, tôi đã thử... đánh son dưỡng có màu. Và tôi kinh ngạc nhận ra môi mình mềm hơn, quyến rũ hơn hẳn! Tôi cũng đã thức trắng đêm để học thuộc lòng bảng màu. Bây giờ tôi đã biết phân biệt đâu là màu đỏ đất, đâu là màu đỏ gạch và đâu là đỏ cam rồi ạ!
Hội thẩm Nhân dân Thanh Hương nghe vậy liền đập bàn, mắt sáng lên đầy thích thú:
– Thật sao? Thế tôi hỏi bị cáo, màu đỏ gạch thì hợp với tông da nào và nên đi với phong cách trang điểm gì? Trả lời sai là tôi ký lệnh tăng án phạt ngay lập tức!
Minh toát mồ hôi hột, lắp bắp nhớ lại kiến thức vừa học vẹt:
– Dạ... dạ thưa Hội thẩm, đỏ gạch hợp với da ngăm, undertone ấm, hợp với phong cách trang điểm layout Tây cổ điển ạ!
Thanh Hương gật gù đắc ý, quay sang thì thầm vào tai Thẩm phán Tuệ Linh:
– Đứa trẻ này còn cứu được, thưa Thẩm phán. Nó có gu thẩm mỹ ẩn giấu, chỉ là chưa được khai phá thôi.
Tuy nhiên, Bé Heo của Viện Kiểm sát không dễ bị thuyết phục bởi những lời đường mật đó. Cô bước lên, dí sát tập tài liệu đen vào mặt luật sư Nam:
– Luật sư Nam! Anh đừng có dùng chiến thuật “tẩy trắng” thân chủ bằng son phấn và mỹ phẩm! Chúng tôi có bằng chứng mật từ Facebook. Băng nhóm của Minh từng lập một group chat bí mật mang tên “Hội những người thích mặc đồ đen xám”. Đây rõ ràng là hành vi âm mưu thành lập thế lực hắc ám để xóa sổ bảng màu lục sắc rực rỡ của chúng tôi!
Đan Kiều tiếp lời, chiếc quạt lông vũ chỉ thẳng vào mặt Minh đầy đe dọa:
– Đúng vậy! Anh có biết màu đen xám của các anh làm tụt tâm trạng của cả khu phố không? Mỗi lần anh và đồng bọn đi qua, các bạn bóng gồng của chúng tôi phải gồng thêm 200% công suất tỏa sáng để bù lại sự u ám mà các anh tỏa ra đó! Có tội hay không?
Luật sư Nam không hề nao núng trước áp lực từ Viện Kiểm sát. Anh nở một nụ cười tự tin, từ tốn rút trong túi áo vest ra một vật thể được gói gọn gàng, giơ cao lên trời như một báu vật:
– Kính thưa Hội đồng xét xử! Hãy nhìn xem đây là gì! Đây chính là chiếc áo hoodie màu... hồng phấn mà Minh đã âm thầm đặt mua trên mạng từ ba tuần trước! Anh ta đã mua nó nhưng chưa dám mặc vì sợ định kiến từ đồng bọn thẳng tính của mình. Thân chủ của tôi thực chất là một “mầm non gốm sứ” đang chờ ngày nở hoa! Anh ta chỉ đang che giấu nội tâm rực rỡ và khát khao được tỏa sáng dưới lớp vỏ bọc thô kệch mà thôi!
Cả phiên tòa bỗng chốc lặng đi trước bằng chứng quá thuyết phục này. Thẩm phán Tuệ Linh nheo mắt, rướn người nhìn kỹ chiếc áo:
– Hàng thật hay hàng local brand kém chất lượng giả danh đó luật sư? Tòa không chấp nhận hàng nhái đâu nhé!
Luật sư Nam tự hào vỗ ngực:
– Dạ thưa Thẩm phán, hàng chính hãng đàng hoàng, chất cotton 100% thấm hút mồ hôi cực tốt, giặt máy thoải mái không lo xù lông!
Thẩm phán Tuệ Linh gõ búa, cắt ngang cuộc tranh luận gay gắt:
– Được rồi! Bằng chứng và lý lẽ hai bên đã rõ. Hội đồng xét xử vào phòng nghị án! Bị cáo và hai bên luật sư giữ nguyên vị trí, nghiêm cấm mọi hành vi tự ý dặm lại phấn hay xịt khoáng trong thời gian tòa nghị án!
Mười lăm phút nghị án trôi qua trong sự hồi hộp tột độ. Khi Hội đồng xét xử trở lại, Thẩm phán Tuệ Linh đứng nghiêm trang, chỉnh lại tà áo dài rồi đọc bản án lịch sử:
– Nhân danh Hội đồng Công lý Cầu Vồng Tối cao! Sau khi xem xét thái độ thành khẩn khai báo, chiếc áo hoodie hồng phấn và kiến thức nhạc lý, mỹ phẩm của bị cáo Minh. Tòa nhận thấy bị cáo bản chất không xấu, có khả năng cải tạo tốt để hòa nhập với cộng đồng đầy sắc màu của chúng ta.
Bé Heo và Đan Kiều hồi hộp nhìn lên, Minh nín thở chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Tuệ Linh dõng dạc tuyên án:
– Tuyên phạt bị cáo Minh mức án cụ thể như sau: 2 năm tù treo... giò đối với tất cả các hoạt động thể thao thô bạo mang tính bạo lực. Buộc bồi thường thiệt hại tinh thần bằng cách tài trợ 100 ly trà sữa full topping, 100% đường cho Viện Kiểm sát trong vòng một tuần. Đồng thời, hình phạt bổ sung bắt buộc là: Cưỡng chế tham gia khóa học “Nhảy Waacking và Catwalk căn bản” cùng khóa đào tạo “Nghệ thuật kẻ mắt eyeliner sắc sảo” trong vòng 6 tháng! Nếu trong quá trình kiểm tra định kỳ, đường kẻ mắt của bị cáo bị lệch hoặc lem quá 2 milimet, hình phạt bổ sung sẽ ngay lập tức chuyển thành tù giam vĩnh viễn tại một tiệm làm móng nghệ thuật!
Minh nghe xong bản án, không kìm được xúc động liền quỳ sụp xuống, khóc nức nở vì hạnh phúc:
– Cảm ơn Tòa! Cảm ơn Thẩm phán và Hội thẩm bao dung! Tôi xin hứa từ ngày mai sẽ kẻ mắt thật thẳng... à không, thật cong, thật sắc sảo và luôn mặc đồ màu hồng phấn!
Luật sư Nam mỉm cười đầy tự hào vì đã cứu sống được một thân chủ. Hội thẩm Nhân dân Thanh Hương thì gật đầu lia lịa, vừa thu dọn hộp phấn vừa nói vọng xuống:
– Thế mới là con ngoan trò giỏi. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm em trai ạ, không cong đời không nể đâu!
Phiên tòa thế kỷ chính thức khép lại trong tiếng nhạc xập xình của bài hát “Born This Way” vang lên từ loa phóng thanh. Cả khán phòng, từ Thẩm phán, Viện Kiểm sát cho đến bị cáo và luật sư, tất cả cùng nhau ùa ra sảnh lớn để tham gia buổi đấu giá nước hoa và trao đổi các mẹo chăm sóc da, khép lại một ngày công lý được thực thi đầy rực rỡ, hòa bình và tiếng cười.

